G

Gọi ngay

10:22 Thứ Năm, 9 Tháng Bảy, 2020
Home / Chia sẻ / Cảm nhận cuộc sống / Covid-19: Những thay đổi động lòng mà nhân loại không thể làm được trong hàng thập kỷ

Covid-19: Những thay đổi động lòng mà nhân loại không thể làm được trong hàng thập kỷ

covid 19 - Covid-19: Những thay đổi động lòng mà nhân loại không thể làm được trong hàng thập kỷ

Tháng 1, chính phủ báo tin có dịch bệnh mới. Cả thế giới náo loạn vì sự tấn công bất ngờ của nhân vật được gọi là “kẻ thù vô hình – Covid-19”… Sốt ruột là thế, nhưng bình tâm nhìn nhận mà nói, dường như đó là một cú vặn mình nhẹ của mẹ thiên nhiên để điều hoà lại tự nhiên và xã hội. Phải, không chỉ là cân bằng lại tự nhiên mà còn cân bằng lại toàn bộ đời sống con người, công bằng xã hội, đưa mọi thứ quay trở lại đúng vị trí nó vốn có, cần có và đáng có.

Những ngày giữa tháng 4, Liên Hợp Quốc yêu cầu ngừng bắn trên mọi mặt trận với lý do nhân đạo.

Chà. Nỗ lực biết bao năm để xoá bỏ chiến tranh, biết bao lời viện cớ được đưa ra từ trước đến nay… cũng không mạnh bằng nỗi đe doạ về một cuộc “đại diệt chủng” có thể xảy ra vì Covid-19. Nghĩ cũng buồn cười. Bộ chứ bắn nhau riết vậy rồi không “diệt chủng” chắc? Một con virus gây chết người và một tiếng súng gây chết người có khác gì nhau? Tại sao lý do “chiến tranh gây tử vong cao” lại không có sức mạnh bằng “dịch bệnh gây tử vong” để mà ngừng bắn? Nhưng mà thôi. Người ta chỉ tin vào những gì người ta muốn tin. Lý do này không được, ắt “tự nhiên” sẽ ra lý do khác để loài người bớt ngông cuồng, nhỉ?

Dịch bệnh Covid-19 diễn ra đúng những tháng cao điểm về môi trường.

Khéo trùng hợp làm sao. Vậy là có cớ rồi. Hàng loạt bãi rác khẩu trang được ghi hình. Những quần đảo nilon được lên sóng. Nghĩ đến giờ vẫn lạ. Bằng một phép màu nào chăng? Mẹ thiên nhiên tự tạo ra các dòng hải lưu để gom hết rác thải nhựa về một chỗ. Nhất quyết không để cho các cháu ngao du sơn thuỷ. Người ta gọi đó là những bãi rác tự nhiên rồi phần nào ngợi khen sự tài tình của tạo hoá? Trời ạ! Chỉ là Trái Đất đang cố gắng tự bảo vệ chính mình mà thôi. Giống như khi nhà bạn không gần khu đổ rác tập trung. Một tuần xe rác chỉ đi qua gõ kẻng đúng một lần. Thì tự khắc bạn cũng sẽ tự thiết kế một khu chứa rác riêng biệt cho nhà mình vậy. Huống hồ là rác thải nilon, biết bao nhiêu thế kỷ nữa mới có một lần “xe rác tự nhiên” ghé qua?

Rồi người ta cũng hân hoan về khói bụi giảm thiểu, không khí trong lành hơn. Đấy. Khuyến cáo giảm thiểu phương tiện giao thông bao nhiêu cũng không bằng doạ dẫm một lần cận kề sinh tử, mẹ thiên nhiên hắt hơi một cái, bảo các con ở nhà đi, đừng ra đường không dễ chết lắm, thế là lượng xe lưu thông tự giảm, lượng khí thải tự giảm, không khí tự trong lành lại… thế thôi.

Mọi thứ gần như trở lại điểm xuất phát.

Mọi phân biệt giai tầng cũng gần như biến mất. Một mô hình xã hội chủ nghĩa lờ mờ ẩn hiện ở mọi quốc gia.

Ai có bệnh đều phải được cứu chữa, tránh lây lan, tránh tử vong. Sàng lọc bệnh tật toàn dân, đề phòng mọi triệu chứng phát sinh có thể gây hậu quả khôn lường. Không để ai bị đói, quyết không để ai bị bỏ lại phía sau. Vô vàn gói cứu trợ được đưa ra để đảm bảo an sinh xã hội. Người người từ thiện. Nhà nhà từ thiện. Các quốc gia tặng qua tặng lại nhau biết bao nhiêu đồ. Việt Nam nghèo đấy mà thấy báo đài vẫn đưa tin chuyển bao nhiêu đồ cứu trợ sang Âu Châu… Ồ. Đấy. Cứ phải vào những lúc tận cùng như thế này mới đủ sức để kéo cả nhân loại xích lại gần nhau. Chứ còn êm ấm, còn phù hoa thì vẫn tị nhau từng cái kim sợi chỉ. Cứ phải hoạn nạn cơ. Lạ thế.

Nói chuyện doanh nghiệp, mình không rành lắm, nhưng có lẽ giờ thì to bé lớn nhỏ cũng đều như nhau cả. Ai cũng nói khủng hoảng, ai cũng nói khó khăn, ai cũng lo lắng… đôi khi có phần hoảng loạn. Nhưng thực ra, tất cả chỉ là một bước chuyển, một ngã rẽ, một cuộc sàng lọc tự nhiên để giữ lại những doanh nghiệp thực lực nhất, có khả năng thích nghi cao nhất với hệ sinh thái mới. Mà suy cho cùng, cuộc cải cách nào chả khốc liệt, lần lột xác nào chả đau đớn. Chính quyền hỗ trợ là một phần. Tư duy của từng doanh nghiệp lúc này mới là điều quyết định. Hoàn cảnh chẳng làm gì bạn cả. Chỉ là bạn chưa đủ năng lực để vượt qua nghịch cảnh mà thôi. Đổ lỗi hay không đổ lỗi không quan trọng. Thành hay bại… nhìn vào là biết.

Trở lại với đời sống, mọi dịch vụ “không thiết yếu” đóng cửa. Vậy là giờ nhìn vào bức tranh chung thì cái gì còn mở cửa, cái đó là thiết yếu và ngành đó không bao giờ sụp? Buồn cười ha! Xem nào: Y tế, Thực phẩm, Nhu yếu phẩm… Ơ. Hết rồi. Mà nhé, thực phẩm cũng chỉ có cơ bản thôi kiểu thịt và rau thôi ấy. Xa xỉ phẩm thì quên đi. Nhu yếu phẩm cũng chỉ tìm thấy mấy loại đồ dùng đơn giản. Mà nhiều khi mua về cũng chưa biết làm gì vì nhu cầu ra ngoài đang bị hạn chế. Ấy thế mà cách đây không lâu thôi, có những thứ tưởng như nếu không tồn tại thì ta sẽ không thể sống nổi ở những nơi như thế vậy. Cuộc sống giờ, ngày ăn ba bữa, còn lại làm việc online, tập thể dục, dọn nhà hoặc ngồi nhìn nhau. Ai dà. Ngày xưa ấy, lúc chưa có điện, chả phải cũng thế sao. Giờ dường như cũng giống như đã đi hết một vòng xoáy trôn ốc, người ta trở lại đúng vị trí xuất phát, chỉ là ở một tầm cao hơn.

Sống chậm – Điều tưởng chừng như bất khả với số đông.

Điều cuối cùng, có lẽ cần hơn bao giờ hết, khi mọi lời rao giảng về việc sống chậm lại để tận hưởng từng phút giây, để tìm lại chính mình trước khi bước tiếp được truyền tụng mọi nơi từ biết bao cái đầu thông thái… mà nhân loại vẫn hối hả và chỉ đủ thời gian đăng “status” màu mè về sống chậm rồi lại vội vã, thì đùng một cái… giãn cách xã hội gần như toàn cầu.

Giờ thì không sống chậm cũng phải sống chậm vì cũng chẳng còn biết phải “vội vã” như thế nào nữa.

Người ta ăn cơm nhà nhiều hơn, tự nấu cơm nhiều hơn, những bữa cơm gia đình. Mà trước giờ người ta có đủ lý do viện cớ giờ chẳng còn thể biện minh thêm nữa – cũng trở nên đều đặn. Người ta có nhiều thời gian nói chuyện với người nhà hơn, có thể cười nhiều hơn hoặc cãi nhau nhiều hơn. Nhưng chắc chắn sẽ hiểu tính khí nhau hơn để sau đợt giãn cách còn biết đường mà giải quyết.

covid 19 1 - Covid-19: Những thay đổi động lòng mà nhân loại không thể làm được trong hàng thập kỷ

Thực chất, mọi sự bận rộn được lấy ra làm cái cớ chỉ là nguỵ biện. Viện cớ bận rộn để tránh mặt nhau, hạn chế cãi vã để duy trì cái gọi là “mái ấm”? Viện cớ bận rộn để dặn dò con cái ngồi yên trên bàn học, tự lập sớm và tự biết cách chăm sóc bản thân… Không sai, nhưng vẫn là viện cớ.

Nếu đủ để tâm, người ta sẽ luôn tìm được cách. Nếu không, tất cả chỉ là những lý do nghe có vẻ nhân văn.

Nhưng thôi. Đúng sai lúc này có là gì. Quan trọng là sự vặn mình lần này khiến lũ trẻ vui (đa phần là vậy) vì có ba mẹ, người thân ở bên quanh quẩn cả ngày, làm gì cũng có nhau, được lắng nghe nhiều hơn, tuổi thơ nhiều tiếng cười hơn cũng có khi.

Sau một cuộc bể dâu, Trái Đất còn lại những gì…

Sau đợt dịch Covid-19 này, chỉ số hạnh phúc ở mọi châu lục có lẽ sẽ tăng lên… hoặc không. Nhưng mình thì vẫn có một niềm tin tích cực là sẽ tăng thôi. Một phần là vì hết dịch, một phần là vì mọi chân giá trị cần có đa phần đã được bê thẳng lên truyền thông và được công nhận… Chỉ hi vọng nó sẽ duy trì đủ lâu để thay đổi một phần tư duy từ lãnh đạo đến nhân dân.

Nhưng rồi liệu sẽ còn một cuộc vặn mình nào khốc liệt nữa không thì cũng không nói trước được. Con người cần mưu sinh, xã hội cần phát triển. Chẳng thể nói là “Đừng dùng đồ nhựa nữa!”. Tiệt kiệm, giảm thiểu cũng khó lòng cứu vãn được. Giống như việc bạn không thể ngừng ăn và sinh hoạt để giảm thiểu rác vậy. Tối giản cũng chỉ đỡ được một phần. Quan trọng là “Phát triển công nghệ đi trước đời sống để giải quyết đống hậu quả kia đi” – đó mới là bài toán cần giải trong thập kỷ này hoặc có thể dài hơn. Giống như khi có quá nhiều rác, người ta đã chế ra cái “thùng rác”, rồi “máy tái chế rác” vậy. Và chừng nào nhân loại con để tâm tới sự phát triển của mình cần song hành với sự bền vững của tự nhiên, sự thuận chiều của tạo hoá, chừng đó, những cuộc vặn mình sẽ còn không diễn biến.

Nguồn: jessaminetran.com

About Nguyễn Thanh Nhàn

Đọc thêm

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi Khi cuộc sống đẩy bạn vào những …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

%d bloggers like this: